Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Tháng tư nhớ vườn cà của mẹ
AI CÒN NHỚ NƯỚC VỐI?
Phan Đức Lộc: Nộm đu đủ của Mẹ - Tản văn
Nước mắt đàn ông
NGƯỜI VIỆT VÀ TRIẾT LÝ SỐNG “PHÚC ĐỨC TẠI MẪU”
TẤT CÀ ĐỀU LÀ KẺ CẮP
TẤT CÀ ĐỀU LÀ KẺ CẮP
TRẦN ĐĂNG KHOA
Lời kết luận sặc mùi hình sự này, không phải tôi nghĩ ra, mà tên một cuốn tiểu thuyết của Fallko Hennig, một nhà văn rất nổi tiếng của Đức.
Vừa đặt chân tới Paris, tôi đã nhận được điện thoại của anh. Anh muốn mời tôi trở lại nước Đức. Nếu tôi bố trí được, anh sẽ đánh xe sang đón. Đức với Pháp liền kề. Đi chỉ mấy tiếng thôi. Tiếc là tôi không còn thời gian trống.
Tôi...
Chào tháng Năm!
Tháng tư nắng ngọt
Tấm vé về tuổi thơ: "Dái mít" + Mói ớt!
Bàn về chữ THỌ.
"
Bàn về chữ THỌ.
" "
"
Người xưa từng cho rằng:
Tứ thời xuân tại thủ
Ngũ phúc thọ vi tiên.
( Bốn mùa, mùa xuân trước- Năm phúc, thọ đầu tiên)
Trong LỤC CỰC ( sáu cái cực của một đời người: Hung đoản chiết,Tật, Bần, Bệnh, Nhược và Ác.) thì Nho giáo cũng xếp cái cực "Hung đoản chiết" (chết non) là điều cực đầu tiên của con người. Sung sướng nhất là được sống thọ, khổ cực nhất là...
Trí thức & cu ( Hòa Bình)
"
Trí thức & cu
" Mình thật chả quan tâm đến vụ “A, đã làm thơ rồi” của Trung Do Quan mà một tay nặc danh nào đó quẳng vào blog mình trong một comment ở entry ngay trước entry này, nhưng cái chi tiết về linh mục trí thức Nguyễn Ngọc Lan trong í lại khiến mình nhớ đến một câu chuyện, chả trực tiếp dính đến Mr. Lan, cũng chả dính đến chuyện “cá ăn kiến-kiến ăn cá”, hay là chuyện thơ thẩn, mà dính đến …...
Những cô giáo dạy văn không bao giờ đọc sách
Chàng biên tập viên mới ngửa cổ lên trời gào lên một câu thống thiết: “Sao lại có thứ cô giáo dạy văn mà không bao giờ đọc sách hở giời!”
Chuyện thứ nhất:
Nàng là giáo viên dạy văn trung học, khá đẹp, còn trẻ, cỡ ba chục mùa khai giảng. Nàng tìm đến toà soạn với một tập luận án trong tay, buông một nụ cười lủng lẳng cùng một cái liếc cháy xẹt mặt biên tập viên: “Anh cố gắng in cho em một...
Những đoạn văn "MẪU" của học trò.
Ðề bài: Em hãy phân tích nghệ thuật tả người của Nguyễn Du trong tác phẩm Truyện Kiều
Bài làm của một học sinh lớp 9 ở tỉnh Bình Dương có đoạn viết như sau: "...Nguyễn Du có thể nói là sư phụ trong việc sử dụng nghệ thuật biến hoá (?). Ông tả Từ Hải thiệt "ngầu": "vai năm tấc", " thân mười thước"- y như ông Thần Ðèn (chứ ngoài đời làm sao có thiệt). ông tả chỗ này còn độc đáo hơn: "Râu hùm, hàm én, mày...
Chuyện bên ngoài Hội nghị nhà văn ba nước Đông Dương
Chuyện bên ngoài Hội nghị nhà văn ba nước Đông Dương
Trần Kỳ Trung
Lần đầu được dự một hội nghị quốc tế, cũng thấy vui vui, thấy gì ghi nấy, âu cũng là một kỷ niệm đáng nhớ. Mới đầu mình tưởng Hội nghị này chỉ là nơi gặp gỡ các nhà văn ba nước, gặp gỡ trò chuyện rồi thì... liên hoan. Té ra, không phải. Có thư của thủ tướng ba nước chúc mừng, quá ghê!...
Trần Đăng Khoa: Khối C lụn bại, ai có tội?
"
Trần Đăng Khoa: Khối C lụn bại, ai có tội?
"
Nếu chúng ta tin vào con người, chỉ tin con người thôi, chứ không tin bằng cấp, giấy tờ thì tình thế sẽ khác.
Kỳ thi Đại học, Cao đẳng năm 2012 đã kết thúc một cách êm lành, nhưng vẫn để lại một dư vị đắng đót trong lòng mọi người, nhất là đối với những ai hằng quan tâm đến sự nghiệp phát triển văn hóa đất nước: Số lượng các em thi vào Khối C quá...
“Một trà, một rượu, một đàn bà…” ( Phlanhoa )
“Một trà, một rượu, một đàn bà…”
(00h: 22-10-2010)
Bài và ảnh của Phlanhoa
Hum ?
Họ dám xếp đàn bà vào ba thứ lăng nhăng à, hèn chi mà ế chỏng ế chơ cả ra với nhau!
Trà
Ngày xưa, mình cũng đã từng thắc mắc “Quái lạ sao đắng thế mà người ta nghiện được?”. Rồi một hôm sau ngay lấy chồng, bỗng nhiên mình uống được nước trà, không cần phải tập tành gì sất mà vẫn uống ngon lành. Không những thế, mình uống bằng...
THẬT VÀ GIẢ
THẬT VÀ GIẢ
Em rất thích cuộc trò chuyện của anh trên báo VOV. Bữa nay em mạnh dạn trao đổi với anh. Em đọc trong các bài điểm sách, hoặc phê bình, cứ thấy các nhà văn chê nhau là truyện này “giả”, hoặc chi tiết kia “giả”. Thế mà trong sáng tác, người ta cứ khuyên nhau là cần phải biết hư cấu. Xung quanh Truyện Kiều, người ta cũng lại cãi nhau, khi có người bảo trong Truyện Kiều, Nguyễn Du không hư cấu, người khác lại...
NHỮNG CÁI NHẤT CỦA TIẾNG QUÊ CHOA
"
NHỮNG CÁI NHẤT CỦA TIẾNG QUÊ CHOA
" Nguyễn Quốc Hiệp
Mỗi miền quê đều có một phương ngữ riêng. Ngôn ngữ gắn với văn hóa của vùng miền và tính cách của con người ở vùng ấy. Tiếng Nghệ Tĩnh (Nghệ An và Hà Tĩnh), gọi tắt là Xứ Nghệ hay được gọi nôm na là tiếng “quê choa”, nghe cứ nằng nặng, trì trà trì trục nhưng luôn mang trong đó sự khẳng khái, bộc trực và quyết đoán, ấy là thể hiện tính cách chung...



Các ý kiến mới nhất