Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Kho tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongyenhonb@gmail.com)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Tin mới nổi bật.

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > NHO GIÁO >

    Tuân Tử và Hàn Phi Tử - Tác giả – Tác phẩm

    Tác giả – Tác phẩm

    hanfeiziHàn Phi (mất năm 233 trước CN) là công tử nước Hàn cuối thời Chiến quốc. Ông là học trò mà cũng là người phát triển tư tưởng của Tuân Tử, trở thành đại biểu xuất sắc nhất của phái Pháp gia thời Tiên Tần. Sách Hàn Phi Tử hiện còn truyền lại 55 thiên, có giá trị cả về văn chương lẫn học thuật, được coi là tác phẩm nổi bật nhất của thế giới bàn về thuật trị nước theo pháp luật. Bài ngụ ngôn ngắn trên đây phê phán tính câu nệ, không biết biến thông của con người, trích ở thiên “Ngũ đố” sách Hàn Phi Tử.

     

    NGỮ PHÁP

    Nhân 因 : nhân đó, vì thế (liên từ, biểu thị nguyên nhân). Ngoài ra, chữ này còn dùng theo thể 因为。。。所以
    Vi 為 : bị (giới từ dùng trong câu bị động)

    DỊCH NGHĨA

    Giữ gốc cây đợi thỏ

    Có người nước Tống cày ruộng. Trong ruộng có gốc cây. Con thỏ chạy đụng gốc cây, gãy cổ chết. Vì thế (người đó) bỏ cày của mình mà giữ gốc cây, mong lại bắt được thỏ. Nhưng thỏ thì không thể lại bắt được nữa, mà mình thì bị người nước Tống chê cười.

    Trần Văn Chánh dịch


     

    Quân tử viết “học bất khả dĩ dĩ” Thanh thủ chi ư lam nhi thanh ư lam băng thủy vi chi nhi hàn ư thủy Mộc trực trúng thằng nhụ dĩ vi luân kì khúc trúng quy tuy hữu cảo bạo bất phục đĩnh giả nhụ sử chi nhiên dã cố mộc thụ thằng tắc trực kim tựu lệ tắc lợi quân tử bác học nhi nhật tham tỉnh hồ kỉ tắc tri minh nhi hành vô quá hĩ   cố bất đăng cao sơn bất tri thiên chi cao dã bất lâm thâm khê bất tri địa chi hậu dã bất văn tiên vương chi di ngôn bất tri học vấn chi đại dã Can Việt Di Mạch chi tử sanh nhi đồng thanh trưởng nhi dị tục giáo sử chi nhiên dã

     

    Ngô thường chung nhật nhi tư hĩ bất như tu du chi sở học dã ngô thường xí nhi vọng hĩ bất như đăng cao chi bác kiến dã đăng cao nhi chiêu tí phi gia trưởng dã nhi kiến giả viễn Thuận phong nhi hô thanh phi gia tật dã nhi văn giả chương Giả dư mã giả phi lợi túc dã nhi trí thiên lí Giả chu tiếp giả phi năng thủy dã nhi tuyệt giang hà Quân tử sanh phi dị dã thiện giả ư vật dã

     

     Tích thổ thành sơn phong vũ hưng yên Tích thủy thành uyên giao long sinh yên tích thiện thành đức nhi thần minh tự đắc thánh tâm bị yên Cố bất tích khuể bộ vô dĩ chí thiên lí bất tích tiểu lưu vô dĩ thành giang hải Kì kí nhất dược bất năng thập bộ nô mã thập giá công tại bất xả Khiết nhi xả chi hủ mộc bất chiết khiết nhi bất xả kim thạch khả lũ Dẫn vô trảo nha chi lợi cân cốt chi cường thượng thực ai thổ hạ ẩm hoàng tuyền dụng tâm nhất dã Giải lục quỵ nhi nhị ngao phi xà thiện chi huyệt vô khả kí thác giả dụng tâm táo dã 。。。

     

    Tác giả – Tác phẩm

    quantuTuân Tử (315 – 236 trước CN) tên thật là Huống, tự là Khanh nên còn gọi là Tuân Khanh, thầy của Lý Tư và Hàn Phi.  Tư tưởng của Tuân Tử căn bản giống Khổng Tử (về quân quyền, lễ nghĩa…) nhưng lại cực lực đả phá những học thuyết khác của Mặc Tử, Trang Tử, kể cả Mạnh Tử.  Ông chủ trương thuyết “tính ác”, ngược hẳn với thuyết “tính thiện” của Mạnh Tử.
    Sách Tuân Tử truyền lại cho đến nay còn 32 thiên, trong số đó chỉ có 4 thiên Thiên luận, Giải tế, Chính danh và Tính ác là được các học giả thừa nhận do chính ông viết, nhưng những thiên còn lại đều do người đời sau thêm vào.  Bài trên đây được trích từ thiên “khuyến học”, thiên đầu trong sách Tuân Tử, bàn về đường lối và mục đích học tập của người quân tử, chủ yếu dùng lối thí dụ để thuyết minh các lý lẽ.

    DỊCH NGHĨA

    Khuyến học
     
    Người quân tử nói: “Việc học không thể dừng được”.  Màu xanh lấy ra từ cây chàm nhưng lại xanh hơn cây chàm; băng do nước tạo ra, nhưng lạnh hơn nước.  Khúc gỗ thẳng trúng với dây mực, hơ nóng cho cong để làm bánh xe; độ cong của nó hợp với khuôn tròn.  Dù có mang ra phơi cho khô cũng không làm thẳng lại được, đó là vì sự hơ cong khiến nó ra như thế vậy.  Vì thế nên gỗ nhờ dây mực mà thẳng, đao kiếm đặt vào đá mài thì bén.  Người quân tử học rộng mà mỗi ngày phải ba lần kiểm điểm lại mình thì trí tuệ mới sáng suốt và hành vi sẽ không có lỗi lầm.  Cho nên, không lên núi cao thì không biết được trời cao; không đi đến khe sâu thì không biết được đất dày.  Không nghe lời truyền lại của các bậc tiên vương thì không biết được sự rộng  lớn của việc học.  Những đứa con của nước Can, nước Việt, dân Di, dân Mạch khi sinh ra có cùng tiếng khóc như nhau, nhưng lớn lên tập tục lại khác nhau, là do sự giáo hóa khiến chúng như thế.
    Ta thường suốt ngày suy nghĩ (không đâu), chẳng bằng được sự học trong khoảnh khắc.  Ta thường nhón gót để nhìn ra xa, chẳng bằng sự thấy rộng khi lên chỗ cao.  Lên cao mà vẫy tay gọi, tay không phải dài hơn, nhưng người ở xa cũng trông thấy được.  Xuôi theo chiều gió mà la lớn, âm thanh không đi nhanh hơn, nhưng người ở xa cũng nghe được rõ.  Người nhờ vào ngựa xe, không phải họ đi đường giỏi, nhưng có thể đi xa đến ngàn dặm.  Người nhờ vào thuyền, chèo, không phải là giỏi bơi lội, nhưng có thể vượt qua sông ngòi.  Tính của người quân tử không phải lạ hơn người khác, chỉ vì họ khéo nhờ vào vật ở bên ngoài mà thôi…
    Gom đất thành núi, mưa gió mới nổi lên từ đó; chứa nước thành vực, giao long mới sinh ra ở đó; tích lũy điều thiện thành đức tốt, thì tinh thần mới đạt cảnh giới cao, trí tuệ mới phát triển, tư tưởng của thánh nhân mới có đủ trong đó.  Cho nên không góp những nửa bước (bước ngắn) lại thì không thể đi đến thành sông, biển.  Ngựa kỳ ngựa ký một lần nhảy không thể xa đến mười bước; ngựa hèn kéo xe đi trong mười ngày cũng lập công được nhờ chỗ đi mãi không dừng.  Khắc nửa chừng rồi bỏ thì gỗ mục cũng không khắc đứt; nếu khắc mãi không dừng, thì đá cứng cũng khắc được.  Con giun đất không có móng vuốt bén nhọn và gân cốt cứng chắc, nhưng trên thì ăn được bùn đất, dưới thì uống được nước suối vàng, là do dụng tâm của nó chuyên nhất.  Con cua có sáu ngoe và hai càng, nhưng nếu không có hang rắn hang lươn thì cũng không có chỗ gởi thân, là vì dụng tâm của nó nông nổi vậy…
     
    Trần Văn Chánh dịch


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quốc Thường @ 15:51 04/10/2011
    Số lượt xem: 5292
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    WEBSITE TRẦN QUỐC THƯỜNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ GHÉ THĂM

    Ảnh thành viên

    Thầy Trần Trung Sơn  Cô Lê Thu Hiền Cô Đoàn Thị Dương Thầy Võ Văn Tuấn Thầy Nguyễn Công Hiền Thầy Nguyễn Hùng Cường Thầy Đỗ Mạnh Hà Cô Nguyễn Thị Tuyết Thầy Đỗ Mạnh Hà

    Các bài hát về Hà Tĩnh

    TỔNG HỢP TIN TỨC