Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Kho tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongyenhonb@gmail.com)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    Tin mới nổi bật.

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Viết về MẸ-CHA >

    Tờ lịch cũ

    Năm 18 tuổi, tôi được ba tặng một hộp giấy nhỏ màu hồng nhân ngày sinh của tôi. Tôi tò mò mở ra, bên trong chỉ là tờ lịch cũ đã ố vàng. Nửa trên tờ lịch có con số 22 màu đỏ, nửa dưới là con số 4 nhỏ hơn màu xanh, bên trái là dòng chữ “Tháng hai năm 19...”. Mặt sau tờ lịch có nét chữ của ba, viết bằng mực xanh với bốn câu thơ:

    Hôm nay con chào đời

    Nhà ta rộn tiếng cười

    Mẹ ôm con bên gối

    Như ôm lấy mặt trời.

    Nhiều đứa con xem cha như người bạn lớn trong đời - Ảnh: Quân Nam

    Đó chính là tờ lịch cũ ngày tôi chào đời. Ba tôi cất giữ nó trong từng ấy năm. Tờ lịch mỏng trên tay tôi bỗng như nặng hơn. 18 năm trời với biết bao sự kiện cuộc đời chất chồng, tất cả ngỡ như đã lãng quên thì nay ùa về.

    Tôi nhớ ngày đầu tiên ba đưa tôi đến ngôi trường tiểu học trong sự náo nức lẫn sợ hãi của cậu bé lên sáu. Tôi làm sao quên buổi chiều mùa hè năm lớp 6, tôi leo lên cây trứng cá trước sân nhà chơi trò “tặc dzăng”, bất ngờ chụp hụt cành cây khiến tôi lộn vòng xuống đất. May mà cơn mưa hồi hôm làm mặt đất còn mềm nên bộ xương chưa gãy cái nào, nhưng cổ chân trái bị trật khớp, sưng vù. Ba đã bế tôi ngồi lên xe đạp đưa tới nhà ông thầy thuốc nam nắn lại cổ chân và bó thuốc.

    Năm tôi học xong lớp 12, cả thành phố sống trong những ngày khó khăn nhất của thời bao cấp. Gia đình tôi cũng không tránh khỏi bữa rau bữa cháo. Tôi quyết định nghỉ học đi làm kiếm tiền phụ giúp gia đình nhưng ba động viên tôi thi vào đại học. Còn ông, ngày ngày vác chiếc bàn con ngồi bên lề đường bán vé số mà nụ cười cứ đầm ấm trên môi. Một buổi sáng, người đưa thư gõ cửa gửi giấy báo kết quả trúng tuyển. Ba tôi nhận thư. Ông nhảy cẫng lên sung sướng...

    Có những lúc tôi thấy mệt mỏi vì những đua chen với cuộc đời. Có những lúc tôi cảm thấy cô đơn, rất cần một lời an ủi, vỗ về... Những lúc như vậy tôi lại lấy ra tờ lịch cũ. Nó như nhắc nhở tôi biết nâng niu từng ngày đang sống.

    TỪ NGUYÊN THẠCH


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quốc Thường @ 12:13 27/12/2012
    Số lượt xem: 359
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    WEBSITE TRẦN QUỐC THƯỜNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ GHÉ THĂM

    Ảnh thành viên

    Thầy Trần Trung Sơn  Cô Lê Thu Hiền Cô Đoàn Thị Dương Thầy Võ Văn Tuấn Thầy Nguyễn Công Hiền Thầy Nguyễn Hùng Cường Thầy Đỗ Mạnh Hà Cô Nguyễn Thị Tuyết Thầy Đỗ Mạnh Hà

    Các bài hát về Hà Tĩnh

    TỔNG HỢP TIN TỨC