Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Kho tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongyenhonb@gmail.com)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    Tin mới nổi bật.

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Để gia đình hạnh phúc >

    Tình vợ, tình chồng mong manh, dễ vỡ...

    Tình vợ, tình chồng mong manh, dễ vỡ...

    - Cứ mỗi ngày anh trở về nhà khi trời đã tối mịt, lúc thì say, lúc thì mệt nằm nhoài, lúc thì anh mải mê với trận bóng mà anh yêu thích. Em có mặt trong ngôi nhà như một sự dư thừa bất đắc dĩ.


    Vậy là chúng ta sống với nhau đã được 5 năm rồi anh nhỉ? Yêu nhau 7 năm và sống với nhau 5 năm, thời gian đó có phải là quá dài không? Trong thời gian đó, em không còn đếm được đã bao lần sự nức nở của em hoà lẫn với tiếng ngáy khò khò của anh.

    Mặc dù không biết có bao nhiêu con mắt thán phục cho tình yêu bền chặt của chúng mình nhưng riêng em thì không khẳng định được cuộc sống của chúng mình có thật sự hạnh phúc hay không?
    Ảnh minh họa

    Cứ mỗi ngày anh trở về nhà khi trời đã tối mịt, lúc thì say, lúc thì mệt nằm nhoài, lúc thì anh mải mê với trận bóng mà anh yêu thích. Em có mặt trong ngôi nhà như một sự dư thừa bất đắc dĩ. Đã có lúc em tự hỏi, liệu chúng ta đến với nhau có thật là vì tình yêu hay không?

    Xét cho cùng ngoài tình yêu thì giữa chúng ta có gì để cám dỗ cho nhau đâu? Anh nghèo, không địa vị, em cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi. Hay là định mệnh anh nhỉ, trời bắt hai đứa mình sống để hiểu thế nào là số phận phải không?

    Bây giờ khi chúng ta đã có một đứa con gái xinh đẹp và chuẩn bị có thêm một thành viên nữa, nhưng em cũng chưa hẳn đã tin vào tương lai của gia đình mình. Anh ạ! Có phải con người anh là vậy không, vô tâm, vô cảm và vô tình trước sự chịu đựng và cố gắng của em.

    Hay anh cũng còn chưa toại nguyện vì sự lựa chọn này. Em đã hy vọng dù thế nào thì chúng ta cũng nên sống thật tốt khi còn ở bên nhau vì chúng ta không còn chỉ sống cho riêng mình nữa.

    Nhưng anh cố tình không hiểu sao. Em cũng đã cố gắng rất nhiều để tìm cho ra hai từ “hạnh phúc”, nhưng chỉ một mình em, em không thể kéo nổi nó lên anh à.

    Anh nói em phải như thế nào đây?


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quốc Thường @ 18:42 13/10/2012
    Số lượt xem: 508
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    WEBSITE TRẦN QUỐC THƯỜNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ GHÉ THĂM

    Ảnh thành viên

    Thầy Trần Trung Sơn  Cô Lê Thu Hiền Cô Đoàn Thị Dương Thầy Võ Văn Tuấn Thầy Nguyễn Công Hiền Thầy Nguyễn Hùng Cường Thầy Đỗ Mạnh Hà Cô Nguyễn Thị Tuyết Thầy Đỗ Mạnh Hà

    Các bài hát về Hà Tĩnh

    TỔNG HỢP TIN TỨC