Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Kho tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongyenhonb@gmail.com)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    Tin mới nổi bật.

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Dành cho ngày KỈ NIỆM >

    Những bài thơ hay về Đất Nước và Người Lính (Nhân kỷ niệm ngày thành lập QĐND)


    Xem hình
     
    TÂY TIẾN - Quang Dũng

    Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
    Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
    Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
    Mường Lát hoa về trong đêm hơi

    Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
    Heo hút cồn mây súng ngửi trời
    Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
    Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi
     
    Anh bạn dãi dầu không bước nữa
    Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
    Chiều chiều oai linh thác gầm thét
    Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người
     
    Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
    Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
     
    Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
    Kìa em xiêm áo tự bao giờ
    Khèn lên man điệu nàng e ấp
    Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
     
    Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
    Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
    Có nhớ dáng người trên độc mộc
    Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
     
    Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
    Quân xanh màu lá dữ oai hùm
    Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
    Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
     
    Rải rác biên cương mồ viễn xứ
    Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
    Áo bào thay chiếu anh về đất
    Sông Mã gầm lên khúc độc hành
     
    Tây tiến người đi không hẹn ước
    Đường lên thăm thẳm một chia phôi
    Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
    Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

    Phù Lưu Chanh -- 1948

    NGÀY VỀ - Chính Hữu

    Có đoàn người lên đóng trên rừng sâu
    Đêm nay mơ thấy trở về Hà Nội
    Bao giờ trở lại?
    Phố phường xưa gạch ngói ngang đường
    Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang
    Bức tường điêu tàn ngày xưa trấn ngự.
    Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa
    Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng
    Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
    Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm.
    Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
    Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa
    Mái đầu xanh thề mãi đến khi già
    Phơi nắng gió. Và hoa ngàn cỏ dại
    Nghe tiếng gọi của những người Hà Nội
    Trở về, trở về, chiếm lại quê hương.
    Nguy nga sao cái buổi lên đường
    Súng chuốt gươm lau, mắt ngời sáng quắc.
    A ha! nhà xiêu mái sập
    Xác oan cừu ngập lối chân đi
    Gạch ngói xưa mừng đón gót lưu ly
    Bước căm giận xéo quân thù lớp lớp
    Mịt mù khói ngợp
    Cờ máu huy hoàng
    Phất nắng
    Ôi bài chiến thắng reo vang.

    (1947)

    Các chiến sỹ vệ quốc quân và nhân dân thủ đô chiến đấu giữ từng căn nhà,
    góc phố trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến.

    ĐẤT NƯỚC - Nguyễn Đình Thi

    Sáng mát trong như sáng năm xưa
    Gió thổi mùa thu hương cốm mới
    Tôi nhớ những ngày thu đã xa
    Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
    Những phố dài xao xác heo may
    Người ra đi đầu không ngoảnh lại
    Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

    Mùa thu nay khác rồi
    Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
    Gió thổi rừng tre phấp phới
    Trời thu thay áo mới
    Trong biếc nói cười thiết tha.

    Trời xanh đây là của chúng ta
    Núi rừng đây là của chúng ta
    Những cánh đồng thơm mát
    Những ngả đường bát ngát
    Những dòng sông đỏ nặng phù sa.
    Nước chúng ta
    Nước những người chưa bao giờ khuất
    Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất
    Những buổi ngày xưa vọng nói về.

    Ôi những cánh đồng quê chảy máu
    Dây thép gai đâm nát trời chiều
    Những đêm dài hành quân nung nấu
    Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.

    Từ những năm đau thương chiến đấu
    Ðã ngời lên nét mặt quê hương
    Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu
    Ðã bật lên những tiếng căm hờn.

    Bát cơm chan đầy nước mắt
    Bay còn giằng khỏi miệng ta
    Thằng giặc Tây thằng chúa đất
    Ðứa đè cổ đứa lột da.

    Xiềng xích chúng bay không khoá được
    Trời đầy chim và đất đầy hoa
    Súng đạn chúng bay không bắn được
    Lòng dân ta yêu nước, thương nhà.

    Khói nhà máy cuộn trong sương núi
    Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
    Ôm đất nước những người áo vải
    Ðã đứng lên thành những anh hùng.

    Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
    Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
    Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
    Lòng ta bát ngát ánh bình minh.

    Súng nổ rung trời giận dữ
    Người lên như nước vỡ bờ
    Nước Việt Nam từ máu lửa
    Rũ bùn đứng dậy sáng loà.

    Người dân Thủ đô mang giường tủ, đồ đạc làm chiến lũy chặn bước quân thù trên những con phố năm 1946.

    NÚI ĐÔI - Vũ Cao

    Bảy năm về trước em mười bảy
    Anh mới đôi mươi trẻ rất làng!
    Xuân Dục Đoài Đông hai gánh lúa
    Bữa thì em tới, bữa anh sang

    Lối ta đi giữa hai sườn núi
    Đôi ngọn nên làng gọi Núi Đôi
    Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
    Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

    Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới,
    Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau.
    Mới ngỏ lời thôi, đành lỡ hẹn,
    Đâu ngờ từ đó mất tin nhau.

    Anh vào bộ đội, lên Đông Bắc
    Chiến đấu quên mình, năm lại năm.
    Mỗi bận dân công về lại hỏi
    Ai người Xuân Dục Núi Đôi chăng?

    Anh nghĩ: quê ta giặc chiếm rồi,
    Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi…
    Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
    Sương trắng người đi lại nhớ người.

    Qua mấy mùa đông anh tự nhủ:
    Trung du ngày tháng vẫn chờ trông
    Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
    Em vẫn đi về những bến sông?

    Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
    Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
    Hành quân qua tắt đường sang huyện
    Anh ghé thăm nhà thăm núi Đôi
       
    Mới đến đầu ao tin sét đánh
    Giặc giết em rồi, dưới gốc thông,
    Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
    Em sống trung thành chết thủy chung
       
    Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
    Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
    Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
    Núi vẫn đôi mà anh mất em!

    Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
    Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
    Mấy năm cô ấy làm du kích
    Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

    Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
    Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
    Sân biến thành ao, nhà đổ chái
    Ngổn ngang bờ bụi, cánh dơi bay

    Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
    Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau,
    Nứa gianh nửa mái nhà che tạm
    Sương nắng khuây dần chuyện xót đau
       
    Em mất để làng ta sống mãi
    Lúa sẽ nhiều bông, bắp sẽ nhiều…
    Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
    Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!
       
    Nhưng còn núi kia anh vẫn nhớ
    Oán thù còn đó, anh còn đây
    Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
    Đã chết vì dân giữa đất này

    Ai viết tên em thành liệt sĩ
    Bên những hàng tên sáng lạ lùng
    Nhớ nhau, anh gọi em đồng chí
    Một tấm lòng trong vạn tấm lòng

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
    Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
    Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm!

    CHÚNG CON CHIẾN ĐẤU CHO NGƯỜI SỐNG MÃI, VIỆT NAM ƠI! - Nam Hà

    Đường dài đi giữa Trường Sơn
    nghe vọng bài ca đất nước

    Đất nước
    Bốn ngàn năm không nghỉ
    Những đạo quân song song cùng lịch sử
    Đi suốt thời gian, đi suốt không gian
    Sừng sững dưới trời, anh dũng hiên ngang

    Đất nước
    Của những câu chuyện đều làm ta rưng rưng nước mắt
    Đã trở thành những bài ca không bao giờ tắt
    Trên mỗi con đường, mỗi thôn xóm ta qua
    Từ non ngàn cho tới biển xa

    Đất nước
    Của thơ ca
    Của bốn mùa hoa nở
    Đọc trang Kiều tưởng câu hát dân gian
    Nghe xôn xao trong gió nội mây ngàn.

    Đất nước
    Của những dòng sông
    Gọi tên nghe mát rượi tâm hồn
    Ngọt lịm, những giọng hò xứ sở
    Trong sáng như trời xanh, mượt mà như nhung lụa

    Đất nước
    Của những người mẹ
    Mặc áo thay vai
    Hạt lúa củ khoai
    Bền bỉ nuôi con, nuôi chồng chiến đấu.

    Đất nước                   
    Của những người con gái, con trai
    Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép
    Xa nhau không hề rơi nước mắt
    Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt

    Đất nước
    Của Bác Hồ
    Của óc thông minh và lòng dũng cảm
    Của những đèn pha cách mạng
    Soi sáng chân trời, xuyên suốt đại dương

    Ôi tuổi thanh xuân
    Mang bốn nghìn năm lịch sử trong tim
    Ta sung sướng được làm người con đất nước
    Ta băng tới trước quân thù như triều như thác
    Ta làm bão làm giông
    Ta lay chuyển trời đất
    Ta trút hờn căm để làm nên những vinh quang bất diệt
    Giáng xuống quân thù
    Như sấm sét không nguôi
    Sức mạnh bốn ngàn năm đã biến thành bão lửa ngút trời.

    Đất nước
    Ta hát mãi bài ca đất nước
    Cho tuổi thanh xuân sáng bừng lên như ngọc
    Cho mắt ta nhìn tận cùng trời
    Và cho chân ta đi tới cuối đất
    Ôi Tổ quốc mà ta yêu quý nhất
    Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi,
    Việt Nam ơi!

    Đường Trường Sơn - Bình Thuận, 1966


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quốc Thường @ 07:48 21/12/2011
    Số lượt xem: 618
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    WEBSITE TRẦN QUỐC THƯỜNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ GHÉ THĂM

    Ảnh thành viên

    Thầy Trần Trung Sơn  Cô Lê Thu Hiền Cô Đoàn Thị Dương Thầy Võ Văn Tuấn Thầy Nguyễn Công Hiền Thầy Nguyễn Hùng Cường Thầy Đỗ Mạnh Hà Cô Nguyễn Thị Tuyết Thầy Đỗ Mạnh Hà

    Các bài hát về Hà Tĩnh

    TỔNG HỢP TIN TỨC