Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Kho tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongyenhonb@gmail.com)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    4 khách và 0 thành viên

    Tin mới nổi bật.

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Muốn con nên người >

    Cho con 'mua' một giờ của bố!

    Cho con 'mua' một giờ của bố!
     
     

    Trong xã hội hiện đại ngày nay, mọi người đều tất bật, hối hả trong vòng quay cuộc sống. Thời gian trong ngày phần lớn đều dành cho công việc; rất ít thời gian cho gia đình. Với nhiều người, việc chăm sóc, giáo dục con cái đều phó mặc cho nhà trường và người giúp việc. Nhiều ông bố, bà mẹ cứ nghĩ cho con ăn ngon, mặc đẹp, học ở trường tốt là được rồi; họ đâu biết con mình nghĩ gì và muốn gì? Câu chuyện dưới đây đáng làm ta suy ngẫm.

    Người đàn ông đi làm về muộn, mệt mỏi và bực bội. Đứa con trai 5 tuổi chờ ông ta ở cửa:

    - Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu được không ?

    - Được chứ, gì vậy? Người đàn ông đáp.

    - Bố, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền ?

    - Đó không phải là chuyện của con, tại sao con lại hỏi bố như vậy ? – Người đàn ông giận dữ nói.

    - Con chỉ muốn biết một giờ bố kiếm được bao nhiêu tiền thôi mà, nói cho con nghe đi, bố. – Thằng bé nài nỉ.

    - Nếu con cần phải biết thì bố nói đây, 20 đôla một giờ.

    - Vậy hả bố, thằng bé cúi mặt đáp. Con có thể vay bố 10 đôla được không ? – Nó hỏi.

    Ông bố nổi giận: “Nếu con vay tiền bố chỉ để mua đồ chơi vớ vẩn hay mấy cái thứ vô bổ gì đó thì hãy đi ngay về phòng, lên giường nằm và suy nghĩ xem tại sao con lại có thể ích kỷ như vậy. Bố phải làm việc vất vả suốt cả ngày rồi, bố không có thời gian cho những trò trẻ con như thế này đâu”. Thằng bé lặng lẽ đi về phòng, đóng cửa lại.

    Người đàn ông ngồi xuống và càng tức giận hơn khi nghĩ đến những điều thằng bé hỏi. Tại sao nó lại dám hỏi mình những câu hỏi như vậy chỉ để xin tiền thôi nhỉ? Khoảng một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông nghĩ có lẽ mình hơi nghiêm khắc với thằng bé. Có thể nó thật sự thiếu 10 đôla để mua thứ gì đó và thực ra nó đâu có thường hay xin tiền mình.

    Người đàn ông tiến về phía cửa phòng thằng bé và mở cửa.

    - Con đã ngủ chưa, con trai? – Ông hỏi.

    - Chưa bố ạ, con vẫn còn thức.

    - Bố nghĩ có lẽ lúc nãy bố quá nghiêm khắc với con. Hôm nay bố phải làm thêm giờ và bố đã trút sự bực mình lên con. Đây, bố cho con 10 đôla. – Người đàn ông nói.

    Thằng bé ngồi bật dậy, mỉm cười và reo lên: “Ô, cảm ơn bố!”. Rồi nó luồn tay xuống dưới gối lôi ra mấy tờ giấy bạc nhàu nát. Nhìn thấy tiền của thằng bé, người đàn ông lại bắt đầu nổi giận. Thằng bé chậm rãi đếm từng tờ bạc một rồi ngước nhìn bố nó.

    - Tại sao con đã có tiền rồi mà còn xin bố nữa ? – Ông bố gầm lên

    - Bởi vì con còn thiếu, nhưng bây giờ thì đủ rồi ạ …. Bố, bây giờ con có 20 đôla, con có thể mua một giờ của bố không ? Ngày mai bố hãy về nhà sớm, con xin bố, con muốn được ăn tối cùng với bố. – Thằng bé đáp…

    Thế mới biết: Âm thầm yêu con là chưa đủ!


    Nhắn tin cho tác giả
    Đinh Xuân Đông @ 10:02 26/03/2012
    Số lượt xem: 353
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    WEBSITE TRẦN QUỐC THƯỜNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ GHÉ THĂM

    Ảnh thành viên

    Thầy Trần Trung Sơn  Cô Lê Thu Hiền Cô Đoàn Thị Dương Thầy Võ Văn Tuấn Thầy Nguyễn Công Hiền Thầy Nguyễn Hùng Cường Thầy Đỗ Mạnh Hà Cô Nguyễn Thị Tuyết Thầy Đỗ Mạnh Hà

    Các bài hát về Hà Tĩnh

    TỔNG HỢP TIN TỨC