Chuyển đổi ngôn ngữ

Bạn bè bốn phương

Kho tài nguyên

Hỗ trợ trực tuyến

  • (thuongyenhonb@gmail.com)

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Tin mới nổi bật.

    Từ điển trực tuyến


    Tra theo từ điển:



    Chào mừng quý vị đến với Website Trần Quốc Thường..

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bạo lực gia đình >

    Bị bố đánh gãy 8 cái roi vì quên không nấu cơm

    - Bị quật đến mông lằn đầy vết roi, dúi đầu vào bồn cầu, xé quần áo, tát sái quai hàm…tôi đều đã trải qua. Có lần mải chơi quên không nấu cơm, ông đánh tôi gãy 8 cái roi mới thôi.

     

    Đọc báo thấy em bé 8 tuổi bị bố dùng điếu cày đánh đến chết. Lại nghĩ đến tuổi thơ đầy đòn roi của mình, tôi tự hỏi không biết đến bao giờ các bậc cha mẹ mới thôi dùng đòn roi để dạy con, mới thôi cái kiểu “thương cho roi, cho vọt”?

    Ngày bé, tôi “ăn” nhiều đòn roi đến mức không còn biết đau, biết sợ là gì. Nghịch bẩn, bố đánh. Ăn vãi cơm, bố tát. Không chịu nấu cơm bố xách roi quật. Nhiều khi chẳng có lý do gì, ông cứ thấy ngứa mắt, không vừa ý là cầm roi vụt, xin cũng không tha. Rất nhiều lần ông vụt đến chân tay tôi tướm máu, mông lằn đầy vết roi.

    bạo hành, đánh con
    Minh họa. Nguồn: Internet

    Năm tôi 9 tuổi, vì mải chơi quên không nấu cơm mà tôi bị bố lấy roi vụt, gãy liền 8 cái roi tre. Ông ác đến mức bắt tôi cởi hết quần, vụt thẳng vào da thịt. Tôi hận ông lắm, nhưng không làm được gì.

    Mỗi lần bị đánh, người tôi có thể cầu cứu duy nhất là mẹ tôi. Nhưng mẹ tôi là người đàn bà cam chịu, cả đời chỉ lẳng lặng phục vụ chồng, không dám hé răng nửa lời. Hàng xóm láng giềng thì coi “không phải chuyện nhà mình” nên dù tôi có bị bố treo chân ngược cành cây cũng chả ai thèm lên tiếng.

    Tôi hận cha tôi đến nỗi phải cố gắng học thật giỏi để rời xa ngôi nhà đầy đòn roi này. Giờ đây tôi đã lấy vợ, có cuộc sống riêng, nhưng những ám ảnh về người cha cay nghiệt, về những trận đòi roi vẫn còn đó. Tôi vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho ông, không thể thân mật, gần gũi được với cha mình nữa. Mỗi lần về thăm nhà, dù nhìn cha đau ốm nhưng tôi chỉ đứng xa nhìn, không muốn nói chuyện với ông.

    Tôi tự nhận thấy mình là một người dễ nổi nóng và ưa bạo lực. khi tôi ý thức được điều đó, nhưng không thể kiềm chế được bản thân. Và đáng sợ hơn, mặc dù tôi biết bạo lực là không tốt nhưng đôi khi trong các cuộc cãi vã với vợ, tôi đã tát cô ấy. Ức chế với thằng cháu không nghe lời, tôi cầm roi vụt. Tôi buồn về cách hành xử của mình nhưng không sao kiểm soát được, cứ ức chế là tôi lại muốn dùng bạo lực để giải quyết.

    Tôi kể ra câu chuyện của mình, chỉ với mong muốn các bậc phụ huynh nhìn lại cách dạy con của mình. Đừng đi vào vết xe đổ của cha tôi và đừng để những đứa con của mình bị ám ảnh đòn roi như tôi. Và đừng xảy ra bi kịch như người cha cầm điếu cày đánh con, đến lúc hối hận thì cũng đã muộn.

    Độc giả Văn Hưng

    Theo bạn, có nên dùng đòn roi khi trẻ bướng bỉnh không nghe lời? Hãy chia sẻ câu chuyện hay những kinh nghiệm của bạn trong mẫu phản hồi dưới đây hoặc email: doisong@vietnamnet.vn . Xin cám ơn.

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Quốc Thường @ 18:33 20/03/2014
    Số lượt xem: 348
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Truyện cười

    WEBSITE TRẦN QUỐC THƯỜNG KÍNH CHÀO QUÝ VỊ GHÉ THĂM

    Ảnh thành viên

    Thầy Trần Trung Sơn  Cô Lê Thu Hiền Cô Đoàn Thị Dương Thầy Võ Văn Tuấn Thầy Nguyễn Công Hiền Thầy Nguyễn Hùng Cường Thầy Đỗ Mạnh Hà Cô Nguyễn Thị Tuyết Thầy Đỗ Mạnh Hà

    Các bài hát về Hà Tĩnh

    TỔNG HỢP TIN TỨC